Blog Ky DuongKỳ Dương  ♦  Thơ tự do  ♦  Trông Ngóng

khung_canh_dep

Trông Ngóng

Sáng chớm lạnh, bầu trời buồn âm ỉ
Gió đông xưa còn nơi đó đợi chờ?
Mùa lá rụng đã qua rồi em nhỉ ?
Em có còn hờn dỗi chuyện ngày xưa?

Tôi quen em cũng ngót đặng ba mùa
Bao thư từ em gửi vẫn còn đây..
Dường hơi ấm vẫn còn vương tay áo
Tiếng nói cười, văng vẳng nơi này..

Biết làm sao khi trời đêm trở rét
Nơi đau lòng, tôi cất bước lẻ loi
Chốn đông vui tránh đường em thơ thẩn
Bước bên người, người ấy chẳng là tôi

Phút bên tôi sao hồn nhiên chân thật
Phút bên người, sao nói xấu về tôi?
Ánh trăng khuya sao sáng nay vội khuất,
Áng mây buồn sao đã vội đơn côi..

Ta biết hôm nay trời buồn âm ỉ
Cũng chỉ vì lá chẳng rụng mà thôi..
Để hôm nay, khi mùa đông trở lại
Hoa cỏ vui khi chuyện đã qua rồi..

Sài Gòn, 2007
Kỳ Dương


There are no comments

Add yours