Blog Ky DuongKỳ Dương  ♦  Thơ tự do  ♦  Lặng thầm

cam_giac_co_don

Lặng thầm

Đêm vắng cô đơn ngàn mây nhớ gió
Dưới trăng thanh ai nhung nhớ bóng hồng
Giữa đêm đông nụ mai vàng bỗng nở
Tự bao giờ.. anh đã lỡ yêu em

Anh lang thang theo bước gót chân ngà
Rồi thơ thẩn gửi hồn theo ngọn gió
Nghe kiêu sa hờn dỗi của loài hoa
Nghe lạnh nhạt của nàng công chúa tuyết

Tự hỏi sao thiên nhiên kỳ lạ
Lá cây xanh nhưng tuyết phủ nhạt màu
Người ta khổ vì yêu không phải cách
Chỉ vì yêu mà chẳng chắc được yêu

Đừng nên hỏi và nghĩ ngợi chi nhiều
Hãy cứ yêu trong âm thầm lặng lẽ
Và quên hết những gì đau khổ nhất
Nở nụ cười, mãn nguyện. Đó là yêu

Yêu đơn phương? Có gì đâu không thể
Khóc lặng thầm cũng chỉ để yêu ai
Hãy cứ khóc nếu một lòng chân thật
Có ai yêu mà chẳng muốn được yêu..

Sài Gòn, 2007
Kỳ Dương


There are no comments

Add yours